TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Tử Vi |
Truyện Tranh |
Facebook |
Xổ Số |
Dịch |
Tải Game |
Báo |
Tiền Ảo Bitcoin |
Yêu Đến Chết Vẫn Còn Yêu!!!
Phan_15
Túc Linh tức giận, một vết chém mạnh vào đĩa
trái cây đang gọt dỡ, lần đầu tiên có người láo xược đến mức hạ nhục cô như
thế, làm sao cô có thể để yên. Nó nhìn hành động có phần kỳ quái của cô có phần
hoảng sợ, cô giương mắt nhìn nó
-Gia đình tao thế nào? Chỉ có cái loại người không biết liêm sĩ như mẹ mày mới
sinh ra đứa con hạ tiện như mày
Giận, giận đến bím chặt môi, đôi môi nó rung rẩy, nó đã nói không cho phép bất
kỳ ai sĩ nhục mẹ nó kia mà, nó bước thật nhanh đến gần đồng thời giơ tay lên
cao muốn tặng cô một cái tát thật mạnh.
-Hừ…mày tưởng có thể tát tao lần thứ hai sao?
Cô giữ chặc lấy tay nó đồng thời đẩy mạnh nó một cái về phía sau. Chưa dừng lại
ở đó cô tiếp tục bước đến nắm lấy tóc nó, do bị đẩy ngã nó chưa kịp phản ứng gì
cả chỉ đưa tay quơ tứ hướng nhằm phòng thân, cô bước đến thật nhanh do vậy bị
mất đà trược chân nhào thẳng vào chiếc tủ trước mặt…nó vẫn còn nhắm mắt quơ tay
chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã nghe tiếng hét thất thanh của Thiên Kỳ
-Chị Túc Linh, chị sao vậy nè
Thiên Kỳ chạy vào la thất thanh, nó hoảng sợ…hình ảnh một Túc Linh trước mặt nó
hiện giờ be bét máu ở đầu…cô nhanh chóng được chuyển đến bệnh viện
Trong căn phòng của nhà hàng PK, một không khí vui tươi tràn ngập tiếng cười
không vướn chút mùi ghen hờn, đố kỵ của thương trường. Hai ông bạn già ngồi hàn
huyên với nhau về cái thời xa xửa xa xưa đến khi gần ra về mới nói về chuyện
công việc. Mọi việc diễn ra thật tốt đẹp. Chia tay nhau, trên đường về nhà thì
hắn nhận được điện thoại của Thiên Kỳ
-Alo anh nghe
-Anh hai…chị Túc Linh…
Tại bệnh viện
-Túc Linh…cô ấy sao rồi? – Hắn cùng ba và Quốc Lâm chạy thẳng đến bệnh viện khi
hay tin
-Con bé không sao rồi…cũng còn may – Bà nhìn nó đang run run liếc xéo
-Đã xảy ra chuyện gì mà Túc Linh cô ấy lại…
-Con hỏi cô ta xem…lần nào cũng gây chuyện là thế nào? Thế này thì làm sao mẹ
có thể ăn nói với ba Túc Linh đây? – Hắn nhìn nó với ánh mắt đầy ẩn ý khó hiểu,
hai bàn tay nó đang bấu chặc vào nhau, nó chỉ biết cuối đầu đứng trong một góc
-Quốc Lâm nhờ cậu đưa Trúc Nhi về nhà giúp tớ
-Dạ không cần đâu, em tự đi về được – Nó bước đến gần mẹ hắn – Cháu xin lỗi,
cháu không cố ý
Bà vẫn chả thèm nhìn nó, Thiên Kỳ thì chẳng biết thực hư chuyện là như thế nào
nhưng khi bước vào nhìn thấy nó cũng đang bị rối loạn rồi chuyện cốc nước
chanh….cô quyết lẳng lặng điều tra cho rõ ngọn ngành.
Nó chào mọi người xong, bước ra khỏi bệnh viện mà trong lòng có một cảm giác
thật bất an, rút cuộc ánh mắt đó của hắn là như thế nào? Hắn có thật nghĩ nó
làm Túc Linh ra nông nỗi như vậy không? Mọi chuyện đâu phải nó muốn….
Túc Linh nằm đó vẫn chưa tỉnh với phần đầu được quấn băng trắng. Mọi người cũng
ra về nghỉ ngơi cả chỉ còn lại mình hắn trong bệnh viện chăm sóc cô, một phần
vì muốn trả món nợ ân tình cho cô, một phần vì muốn chuộc lỗi giúp nó.
@
Cô gái trong bar
Trong Bar “Moon”, tiếng nhạc xập xình cùng những ánh đèn xanh đỏ chớp nhoáng
thiệt làm cho người ta muốn nghẹt thở. Đằng xa, Hoàng ngồi đó một mình đang
nhăm nhi ly rượu trên tay…
-Hey!
-Chào, anh tới rồi à…hẹn em mấy giờ mà giờ mới đến?
-Hì sorry. Có chút việc bận – Chính An ngồi xuống, rồi gọi thêm 1 chai whisky
-Anh lúc nào chả bận. Gần hơn tháng nay có thấy mặt mũi anh đâu. Mà sao anh
không về giúp công ty ba em thế?
Chính An cầm ly rượu trên tay cười
-Thật có lỗi nhưng mà…có lẽ anh không rời Hoàng Vũ được
-Sao vậy? Hừ...bên đó trả anh lương cao lắm à. Bao nhiêu?
-Hì…đó không phải là vấn đề
-Vậy chứ vấn đề nằm ở đâu? – Hoàng lại tiếp tục tra khảo
-Vì anh nợ giám đốc một mạng sống
-??? – Hoàng nhìn Chính An muốn Chính An giải thích
-Thôi…bỏ chuyện đó sang một bên đi. Cậu thế nào rồi? Khi nào cho anh uống rượu
mừng đây
Hoàng nhếch mép, rồi tiếp tục thưởng thức cái vị vừa ngọt vừa đắng trên
tay…Bỗng tiếng nhạc tắt hẳn mọi người không nhảy nữa mà trở về chỗ ngồi, một cô
gái với thân hình hấp dẫn, khiêu gợi, nóng bỏng bước ra sân khấu, bên dưới
tiếng hò hét vỗ tay của đám thanh niên làm cả hai phải chú ý hướng về phía
trước.
Cô gái bước ra, cất giọng hát trong trẻo làm say đắm lòng người, lời bài hát có
chút buồn, cô gái hát lên như trút tất cả nỗi buồn của mình theo bài hát…đôi mắt
Hoàng dõi theo không chớp mắt làm người bên cạnh cũng bất ngờ cười phì…Bài hát
kết thúc, cô gái cuối chào nhường sân khấu lại cho một bài hát sôi động hơn của
người khác.
-Sao rồi? – Chính An nhìn Hoàng một cách châm chọc hỏi
-Sao là thế nào?
-Có phải thích con bé ấy rồi đúng không?
Hoàng cười phì, thích? Hoàng tiếp tục nhắm môi, đặt ly rượu xuống bàn rồi quay
sang Chính An
-Em có việc đi trước, hẹn anh khi khác
-Ok. Khi nào rảnh cứ gọi cho anh
Hoàng xách áo khoác ra về. Ra đến gara lấy xe, vừa chạy ra ngoài được một đoạn
thì trước mắt Hoàng đang xảy ra sự xô xác, Hoàng trông thấy cô gái vừa nãy…
-Đưa đây – Người đàn ông trông bộ dạng bê bết đang giằn co với cô gái
-Không được, đây là tiền để chữa bệnh cho Tiểu Minh, ông không được lấy
-Bốp…tao bảo mày buông ra rồi mà
Ông ta tát cho cô gái một bạt tay, cô gái ngã nhào, ông ta hí hửng cầm số tiền
trên tay vừa định bước đi thì đã bị một bàn tay nắm chặt lại
-Aaa… - Ông ta kêu lên vì đau
-Còn không mau trả lại cho cô ấy
Ông ta sợ quá vội đưa lại cho cô gái, cô gái vui mừng lau vội nước mắt đứng dậy
cầm nhanh lấy số tiền
-Còn không mau đi…muốn ăn đòn hay sao?
Hoàng cung tay giơ lên cao, cô gái vội ôm lấy Hoàng miệng luôn kêu đừng đánh,
đừng đánh, ông ta hoảng sợ bỏ chạy. Ông ta đi rồi, cô gái vẫn chưa buông Hoàng
ra, trong tình thế này Hoàng cảm thấy khó xử vô cùng, tay vỗ nhẹ bờ vai cô gái
-Không sao rồi…cô đừng sợ, ông ta đã đi rồi
Biết mình quá hớ, cô gái vội buông Hoàng ra, đầu cuối xuống không dám ngẩn lên
nhìn
-Cám…cám ơn anh
-Nhà cô ở đâu để tôi đưa cô về
-Vâng, làm phiền anh
Cô gái giờ mới ngước lên nhìn Hoàng, ngay lập tức trái tim cô xao động vì vẻ
lạnh lùng kêu ngạo cùng đôi mắt biết nói. Chiếc xe dừng lại ở một khu trọ nghèo
nàn, xe của Hoàng dừng ở bên ngoài, cô gái bảo Hoàng về trước tự cô có thể vào
được vì khu này cô cũng quá quen rồi nhưng nhìn xung quanh một màu đen vây
lấy…đã giúp thì giúp cho trót Hoàng quyết định đưa cô gái đến tận nhà.
Đi bộ vào trong hẻm khoảng 20m, dừng chân trước một căn phòng lụp xụp, cô gái
nhìn Hoàng với thái độ lưởng lự
-Nếu anh không phiền thì mời anh vào nhà uống ngụm nước
-Uhm
Cô gái mở cửa phòng, căn phòng tuy nhỏ chỉ khoảng 9m2 nhưng mọi thứ đều được
sắp xếp rất ngăn nắp, cũng chẳng có gì đáng giá cả. Một chiếc niệm nhỏ với
thằng bé đang ngủ, phía sau chắc là khu bếp cũng chi có vỏn vẹn 2 3 cái nồi nhỏ
với cái bếp nhỏ. Hoàng nhìn xung quanh một lược, cô gái cảm thấy ngại vì nhà
chẳng có gì để mời Hoàng ngồi cả.
-Xin lỗi, anh có thể ngồi tạm ở đây – Cô gái dọn mớ đồ ngay chiếc niệm mời
Hoàng ngồi xuống
-Cám ơn cô
Cô gái bước vào lấy nước mời Hoàng, Hoàng đón lấy uống một ngụm rồi nhìn cô, tự
nhiên Hoàng muốn biết về cô
-Nãy giờ tôi vẫn chưa biết cô tên là gì? Tôi là Hoàng
-Em tên là Thảo Nhi 20 tuổi còn kia là Tiểu Minh em trai của em năm nay 12 tuổi
Hoàng nhìn cậu bé đang say giấc, trông bộ dạng có vẻ xanh xao
-Em ấy bị bệnh gì thế?
-Tiêu Minh sốt mấy ngày nay rồi vì ba tôi cứ tìm đến bắt phải đưa tiền…không đủ
tiền đưa Tiểu Minh đến bệnh viện nên nó mới xanh xao thế kia – Đôi mắt cô ngấn
lệ nhìn Hoàng, Hoàng vội lấy chiếc khăn của mình ra đưa cho cô – Cám ơn anh
-Người đàn ông lúc nãy chính là ba cô?
-Uhm, ông ta suốt ngày hết rượu chè lại đến bài bạt…mẹ tôi vì buồn sinh bệnh
rồi bà cũng bỏ chị em tôi mà đi – Thảo Nhi ngước nhìn hình của mẹ
Trong phút chốc Hoàng cảm thấy thương cho cô gái trước mặt, mới 20 tuổi đầu đã
chịu nhiều bất hạnh đến thế
-Em thật là…tự nhiên nói những chuyện không đâu – Thảo Nhi cười gượng
-Không sao… - Hoàng đứng dậy lấy một ít tiền đặt vào tay cô, cô trân trân nhìn
Hoàng…đâu phải cô muốn xin tiền Hoàng – Đừng nhìn tôi như thế, tôi không có ý
gì cả chỉ là rất muốn giúp cô…
-Giúp tôi?
-Uhm…đừng làm ở Bar nữa, cầm số tiền nãy chữa bệnh cho em cô phần còn lại hãy
mở một quán nhỏ mà nuôi gia đình
Cô trân trân nhìn Hoàng rồi đẩy số tiền lại trong tay Hoàng, nhếch mép cười
-Anh đang thương hại tôi đấy à?
-Cô đừng có cứng đầu nữa được không? – Hoàng lớn giọng
-Chị hai – Tiểu Minh thức giấc – Ai vậy chị hai?
-Anh là Hoàng bạn của chị em, xin lỗi đã làm em thức giấc – Hoàng tươi cười nói
chuyện với Tiểu Minh, đây là nụ cười đầu tiên từ khi Hoàng bước vào đây
-Anh là bạn trai của chị hai em – Tiêu Minh ngồi dậy – Anh đẹp trai quá
Hoàng phì cười, cô cũng phì cười, Hoàng đứng dậy dưa lại tiền cho cô
-Đừng nghĩ gì cả, đây là tôi muốn giúp chị em của em
-Cám ơn anh – Thảo Nhi nhìn thấy sự chân thành trong đôi mắt của Hoàng
-Thôi tôi phải về đây, bé Minh mau khoẻ nhé
-Dạ. Sau này anh nhớ đến nhà em chơi nhé!
-Tiểu Minh…!!! – Thảo Nhi ngại vì nhà…phải là nhà không
-Uhm…khi rảnh anh sẽ đến – Hoàng xoa đầu Tiểu Minh, rồi nhìn Thảo Nhi – Anh về
-Uhm chào anh
Hoàng ra về, Thảo Nhi vẫn đứng đó nhìn cho đến khi màng đêm vây lấy không còn
nhìn thấy bóng dáng Hoàng nữa, một nụ cười hiện diện trên môi cô.
@
Người bạn mới
Về phần nó sau khi rời bệnh viện nó không về nhà mà đón xe bus đi…hết tuyến này
đến tuyến khác…rồi bây giờ nó cũng chẳng biết mình đang ở đâu. Nó ngồi bên bờ
sông, chắc nơi đây là ngoại thành, chỉ có ngoại thành mời có nhiều cây cỏ,
không gian thật thoáng mát và yên bình. Nó ngồi đó đến quên cả giờ giấc, nó thả
hồn theo dòng sông bên cạnh suy nghĩ về chuyện của nó và hắn, sao họ đến với
nhau lại có nhiều rắc rối xảy ra thế này?
Khi trời sập tối lúc này nó đã định hình được đã quá trễ, giờ này nó đang ở
đâu? Xe bus làm gì có giờ này nữa…than vãn, cầm chiếc điện thoại trên tay muốn
gọi cho ai đó…Chuông điện thoại reo lên, bên kia bắt máy nhưng không trả lời…nó
cũng im một lúc rồi lên tiếng
-Em…
-Em có việc gì gấp không? Anh phải đem thuốc vào cho Túc Linh
-À….không. Anh chăm sóc tốt cho chị…
-Uhm
Hắn tắt máy. Đau đau quá vậy nè…sao hắn chẳng chịu nghe nó nói gì cả, một lời
giải thích hắn vẫn không muốn hỏi nó vì sao ư? Hắn đang ở cùng với Túc Linh? Mà
cũng phải, Túc Linh đang là người bị thương kia mà…đâu phải là nó…nó nghĩ lung
tung gì thế này???
Thở dài, hắn bước vào trong, hắn có thật nhiều câu hỏi muốn nó trả lời nhưng
lúc này đây vẫn chưa thể, hắn muốn sau khi Túc Linh tỉnh dậy như thế sẽ tốt
hơn.
Nó định nhấn số của Hoàng nhưng nghĩ lại chuyện gì cũng lôi Hoàng vào…nó thật
là quá ích kỷ. Nó cất điện thoại vào, ngồi đó một lúc nữa nó đứng dậy…định đón
taxi về nhà
-Chào cô bé…hê hê đi đâu mà có một mình vậy? Đi cùng với bọn anh này – Hai tên
dê xòm đang tiến đến gần nó, nó sợ hải đi lùi về phía sau
-Tránh ra – Nó định bỏ chạy thì bị hai tên đó bắt lại
-Hê hê chạy đi đâu hả cô bé
-Mau thả tôi ra…huhu ai cứu tôi với – Nó vừa la, vừa sợ
Bum…bốp…nó chỉ kịp nghe hai âm thanh đó, khi mở mắt ra thì không thấy hai tên
kia đâu nữa rồi, một tiếng nói vang lên
-Sao em lại ở đây có một mình?
Nó nhìn thẳng về phia trước, dáng người đó dần dần bước lại gần nó, với ánh
sáng mập mờ của ánh trăng nó dần nhận ra…
-Sao lại là anh?
-Sao nào? Còn em sao giờ này vẫn còn ở đây? – Anh nhìn xung quanh – Em đến đây
bằng gì?
-Xe bus
-Sao hả? Vậy định về bằng gì? Giờ này làm gì còn xe bus
-Chuyện đó không cần anh lo – Nó bước đi nhưng đột nhưng dừng lại, quay sang
nhìn anh – Cám ơn – Nó tiếp tục bước đi
-Này, để anh đưa em về…ở đây chẳng có chiếc taxi nào đâu
Nó dừng lại. Không có taxi, không còn xe bus…vậy nó về bằng gì bây giờ? Mẹ nó ở
nhà chắc đang lo cho nó lắm, thở dài, nó xoay lại…
-Vậy nhờ anh đưa tôi về
Anh miễm cười nhìn nó.
-Đi theo anh – Nó đành theo anh vậy - Mà em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh
-Hỏi gì?
-Sao em lại đến đây có một mình?
-… - Nó nhớ lại, chợt đôi mắt rưng rưng, nó dừng lại anh cũng dừng lại
-Trúc Nhi, có chuyện gì vậy em? – Anh đang gọi tên nó, à mà cũng phải đã chạm
mặt nhau mấy lần còn gì…
-Sao lại nhìn anh như thế?
-Anh là Đan Mã?
-Uhm
-Tại sao lại gây chuyện….
-Chuyện đó chỉ là…
Nó nhìn anh với câu hỏi…bộ dạng kêu ngạo lạnh lùng đâu mất rồi, bây giờ anh
thật dễ gần, nó có cảm giác anh đang để nó có dịp ăn hiếp mình hay sao ấy…
-Thôi bỏ đi, dù sao cũng qua rồi
-Hì hì – Đan Mã cười khổ, tự trách mình sao trước nó trở nên ngốc nghếch thế
này – Đến rồi, em đợi anh một chút
Đan Mã vào lấy xe, chiếc moto phân khối lớn chạy ù ra dừng lại trước nó làm nó
một phen hú vía. Anh đội nón vào giúp nó rồi tiến thẳng về thành phố.
Đưa nó đến nhà, anh gỡ nón bảo hiểm ra giúp nó, nó nhìn anh… nói
-Một lần nữa cảm ơn anh. Thôi tôi về đây – Nó xoay người bước đi
-Trúc Nhi, khoan đã
Anh gọi nó làm gì? Nó quay lại nhìn anh
-Còn có chuyện gì nữa sao?
-Có dịp anh sẽ vào thăm hai bác
-“Hai bác?” Anh biết ba mẹ tôi?
-Thôi em vào nhà đi. Anh về đây
Anh rồ ga nhanh như chớp đã không thấy bóng dáng anh nữa, nó lắc đầu vào nhà.
Mẹ nó sốt ruột chờ nó cả buổi mà chẳng thấy nó đâu, nó tìm cớ nó cho qua chuyện
rồi chạy vọt vào lên giường nằm giả vờ ngủ nhưng hồi lâu sau bà lại thấy đôi
vai nó đang run lên, thở dài, bà đi đến bên cạnh nó
-Con có chuyện gì giấu mẹ đúng không?
Nó mở chăn ra, ngồi bật dậy ôm bà khóc thúc thích, bà cũng thôi không hỏi nữa
cứ để nó khóc khóc đã rồi thôi rồi nó ôm bà ngủ lúc nào không hay. Bà để nó nằm
xuống giường, đắp chăn lại cho nó…
-Nếu mẹ nhẫn tâm hơn một chút thì con sẽ không đau khổ thế này!
Giữa đếm, Túc Linh trở mình tỉnh giấc, nhìn thấy hắn bên cạnh cô thật sự rất
vui không ngờ mọi chuyện lại có chuyển biến tốt như vậy.
-Em tỉnh rồi à, có cảm thấy đau ở đâu không?
Cô nhìn hắn miễm cười, hắn đang lo lắng cho cô ư?
-Em không sao…chỉ là…em thấy đói
-Được rồi, em nằm nghỉ đi anh đi mua cháo cho em
Có phải thật phiền không kia chứ, nữa đêm rồi ai còn bán cháo mà mua. Hắn vừa
bước ra đến cánh cửa thì Thiên Kỳ cùng Quốc Lâm đi vào
-Thiên Kỳ, Quốc Lâm sao giờ này hai người còn vào đây?
-Mẹ sợ anh đói, bảo em mang cháo vào cho anh…mà chị Túc Linh sao rồi
-Chị khoẻ rồi, cám ơn em
-Ấy…chị cứ từ từ…để em giúp chị - Thiên Kỳ đỡ cô ngồi dậy
-Có cháo rồi…em ăn một chút nha – Hắn đưa tô cháo cho cô, cô cứ nhìn chẳng chịu
ăn
-Hay là em…/ Anh Thiên Du đúc cho em nha! – Thiên Kỳ định đề nghị giúp cô nhưng
cô đã đề nghị trước, hắn đành đồng ý
Hắn đúc từng muỗn cháo cho cô, cô cảm thấy hạnh phúc vô cùng cô càng muốn có
hắn nhiều hơn. Quốc Lâm & Thiên Kỳ nhìn nhau ánh mắt như muốn ai đó trả lời
thắc mắc…như thế này thì chị Trúc Nhi sẽ thế nào?
@
Xung đột
Ba Túc Linh vừa hay tin con gái có nạn liền bay gấp về Việt Nam. Biết ba
Túc Linh đã đến bệnh viện, ba mẹ hắn cũng vào ngay
-Gia đình tôi thật sự thấy ngại với anh quá – Mẹ hắn
-Bác đừng nói thế, con bây giờ không sao nữa rồi mà – Túc Linh nhỏ nhẹ, nỡ một
nụ cười thật khiến người ta yêu mến
-Con bé đã làm ra chuyện này là ai thế? Nhất định phải kiện con bé ấy – Ba Túc
Linh tức giận
-Bác…chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi, xin bác bỏ qua đừng làm lớn chuyện – Hắn
tỏ ý bênh vực, Túc Linh cảm thấy tức giận “Anh còn quan tâm nó sao?”
-Phải đó ba, mọi chuyện chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi – Túc Linh nói đỡ
-Tôi thấy Túc Linh cũng đã không sao rồi, chỉ là sự cố anh cũng đừng quá nóng
giận – Ba hắn chậm rãi nói
-Nếu anh đã nói thế thì tôi… - Ông có vẻ nhường ba hắn một bước
Cốc…cốc…cốc…cánh cửa phòng mở ra làm thu hút sự chú ý của mọi người. Nó bước
vào với gò mên cháo đã nấu sẵn, cuối chào mọi người nó bước đến gần Túc Linh
-Chị Túc Linh, chị khoẻ chưa? Em xin lỗi
-Chị khoẻ rồi, không sao cả - Miệng cười nhưng lòng thì đang cáu khi thấy ánh
mắt chứa chang của hắn dành cho nó
-Cô chính là người đã đẩy con tôi ra thế này à? – Ba Túc Linh nóng giận, bước
đến gần nó, hắn vội bước đến kéo nó ra phía sau
-Bác bình tĩnh ạ
-Ba à
-Phải đấy anh, mọi chuyện cũng đã lỡ rồi, Túc Linh cũng không sao vậy thì… - Mẹ
hắn khuyên nhưng nhìn thấy nó bao nhiêu nỗi tức giận ông đang cố kiềm nén trước
mặt ba của hắn đều bùng phát
-Không sao nghĩa là thế nào? Con tôi đang yên đang lành bây giờ phải nằm đây mà
nói là không sao?
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK
TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Mẹo Hay |
Trà Sữa |
Truyện Tranh |
Room Chat |
Ảnh Comment |
Gà Cảnh |
Hình Nền |
Thủ Thuật Facebook |
Facebook |
Tiện Ích |
Xổ Số |
Yahoo |
Gmail |
Dịch |
Tải Opera |
Đọc Báo |
Lưu địa chỉ wap để
tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian